Trước khi bắt đầu
Bài viết này dành cho các nhà phát triển muốn học thêm về cách dùng kỹ thuật ngữ nghĩa và ứng dụng ngữ nghĩa. Đặc biệt, bài viết chỉ cho bạn cách sử dụng kỹ thuật Web ngữ nghĩa để lấy dữ liệu từ một dịch vụ web bất kỳ và trình bày chúng dưới dạng người dùng tự chọn.
Khi tham dự bài viết này bạn chắc chắn phải có kiến thức kỹ càng về lập trình Java. Bạn cũng cần hiểu nhiều về khái niệm XML và khung làm việc mô tả tài nguyên (Resource Description Framework - RDF) nói chung cũng như biết kỹ về ngôn ngữ Web bản thể (Web Ontology Language - OWL) nói riêng. Nếu bạn cần tìm hiểu lại ba chủ đề này hãy đọc phần 3 và 4 trong loạt hướng dẫn này.
Dường như bạn không thể vào Web mà không vào một trang Web hoặc là cung cấp cho bạn quyền truy cập dữ liệu của nó thông qua một dịch vụ Web có gốc API hoặc là sử dụng dữ liệu từ trang web khác lấy từ một dịch vụ Web có gốc API. Khi bạn xem xét lợi thế của việc sử dụng các thông tin sẵn có trong ứng dụng của riêng bạn thì điều đó không hề gây ngạc nhiên. Đây chỉ là vấn đề thời gian trước khi ai đó bắt đầu kết hợp dữ liệu từ các hệ thống khác nhau để tạo ra một thứ hoàn toàn mới. Những ứng dụng này được gọi là mashups là hiện tượng thịnh hành nhất trên Web, từ các trang giao tiếp thông thường đến các trang tìm kiếm đặc biệt tới chiến lược mashup từng xuất hiện.
Hầu hết các mashup rất hữu ích, nhưng chúng có một đặc điểm chung là chúng được tạo ra cho một loạt các dịch vụ riêng biệt, và nếu một trong các dịch vụ đó thay đổi hoặc dịch vụ riêng biệt của một loại hình cụ thể nào đó thay đổi thì bạn sẽ có nhiều việc phải làm với nó.
Mục đích của loạt bài viết này nhằm tạo ra một ứng dụng mashup tốt đến mức mà người dùng có thể thêm hoặc bớt các dịch vụ nếu muốn, và hệ thống sẽ biết cách giải quyết vấn đề này. Các chuỗi tiến trình diễn ra như sau:
Phần 1: Giới thiệu khái niệm mashups, trình bày cách ứng dụng hoạt động và xây dựng một phiên bản đơn giản nhất của một mashup. Những sự cố trình bày nghiêm trọng liên quan tới việc tạo ra hàng loạt các cuộc gọi trên Web cũng sẽ được chỉ ra.
Phần 2: Giải quyết một số sự cố khi sử dụng pureXML™ của IBM® DB2 ® để xây dựng bộ nhớ lưu trữ XML để lưu giữ kết quả của các yêu cầu trước đó và để cho phép bạn truy lục thông tin cụ thể.
Ở cấp độ cơ bản nhất, bạn sẽ cần phải dùng bản thể luận và các từ vựng để định nghĩa các khái niệm và mỗi quan hệ giữa chúng vì thế ở Phần 3 bạn bắt đầu tiến trình này bằng cách tìm hiểu về RDF và RDFs, đó là hai thành phần chính của ngôn ngữ web bản thể (OWL), được mô tả trong Phần 4. Phần 5 Lấy các bản thể luận bạn tạo được ở phần 4 và sử dụng nó để cho phép người dùng thay đổi nguồn gốc thông tin.
Và bài viết này rất hấp dẫn đối với bạn. Ở đây, bạn có một ứng dụng đang chạy và một khung làm việc để hệ thống có thể sử dụng lập luận ngữ nghĩa để hiểu các dịch vụ tại điểm sử dụng của nó. Trong bài viết này, bạn cung cấp cho người dùng quyền kiểm soát, cho phép người dùng lựa chọn dịch vụ trong bản thể luận và chọn ra các dữ liệu để dùng cho một mashup thông thường.
Bài viết này là phần 6 trong loạt bài viết giải thích cách thêm các khả năng ngữ nghĩa cho ứng dụng mashup các dịch vụ Web. Ở phần 5 (xem Tài nguyên bạn lấy một cây thư mục đã có và bổ sung nó để cho phép người dùng dễ dàng thay đổi dịch vụ. Trong bài viết này bạn sẽ dùng các kỹ năng ngữ nghĩa để cung cấp cho người dùng quyền kiểm soát hoàn toàn đối với các thông tin được hiển thị và đối với cách trình bày của nó.
Ở bài viết này bạn sẽ học cách
- Gọi một reasoner trên dữ liệu ngữ nghĩa
- Định rõ các lớp và lớp con theo lập trình
- Định rõ các đặc tính sẵn có của lớp theo lập trình
- Định rõ các giá trị đặc tính cố định theo lập trình
- Xây dựng một ứng dụng có thể lấy được thông tin dựa trên ngữ nghĩa chứ không dựa trên các biểu thức XPath.
Trong bài viết này, bạn sẽ lấy mashup bạn tạo được từ phần 1 đến phần 5 và cho người dùng quyền kiểm soát tối ưu. Người dùng sẽ có khả năng chọn một loại dịch vụ, một dịch vụ Web cố định để dùng, dữ liệu lấy từ dịch vụ Web, và sự trình bày các dữ liệu đó. Cuối cùng, bạn có thể thêm hàm mới và các dịch vụ mới vào ứng dụng bằng cách đơn giản là thêm chúng vào bản thể luận mà không phải chạm tới ứng dụng đó.
Bạn cần phải cài đặt và kiểm tra các phần mềm sau đây nhằm tuân theo mã trong bài viết này
- IBM® DB2® 9 (trước đây gọi là “Viper”) Cơ sở dữ liệu liên quan này bao gồm khả năng XML mà bạn sẽ cần cho bài viết này. Bạn có thể tải về phiên bản thử nghiệm DB2 9: DB2 Enterprise 9 hoặc DB2 Express-C 9 phiên bản dữ liệu máy chủ DB2 Express 9 miễn phí.
- Apache Tomcat Hay dụng cụ servlet khác: bài viết này cho rằng bạn sẽ dùng các servlet để xây dựng các ứng dụng Web, vì thế bạn sẽ cần có dụng cụ servlet như là Apache Tomcat. Nếu bạn chọn cách xây dựng ứng dụng sử dụng môi trường khác thì hãy đảm bảo chắc chắn rằng bạn có phần mềm thích hợp trong tay. Tải phần mềm apache-tomcat-5.5.17.zip và cài đặt nó vào trong một thư mực (không để dấu cách khi viết tên thư mục).
- Java: bài viết này được xây dựng cùng Apache Tomcat 5.5, cần có Java 1.5 hoặc các phiên bản mới hơn. Tải phần mềm J2SE SDK.
- Để tiến hành công việc thuận lợi hơn bạn có thể sử dụng một IDE như Eclipse hoặc Rational IBM™ Web Developer cho việc khai thác của bạn. Bạn có thể tải Eclipse tại Eclipse.org, tải phiên bản thử nghiệm của Rational Web Developer hoặc dùng môi trường khai thác thông dụng của bạn. Bạn sẽ không thể làm được gì thú vị trừ khi việc đó liên quan tới tài liệu thu thập và sự triển khai của mình.